Saturday, 24/10/2020 - 15:46|
Chào mừng bạn đến với Cổng thông tin điện tử trường Trung học phổ thông Trần Phú.
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

NHỚ VÙNG QUÊ TRƯỜNG SƠ TÁN CŨ

 

NHỚ VÙNG QUÊ TRƯỜNG SƠ TÁN CŨ

(Thầy Lương Xuân Cung – GV dạy Toán giai đoạn 1962-1972)

 

Dẫu bây giờ trường cao ngói đỏ

Cổng nguy nga và điện sáng bên hè

Vẫn không quên về nơi trường cũ

Của những này sơ tán xóm Đông Khê

 

Những tên đất tên người nghe da diết

Vườn ai kia cho lán lũy lớp A…G (gờ)

Những ông Khánh, ông Xanh, bà Trương, bà Việt

Thương các em trong bom đạn đi về

 

Nhớ bà Chiu ,chị Nguyên, em Thức…

Giữa trưa hè bom Mỹ thả đồng chiêm

Toàn những người mò cua bắt ốc

Họ chết rồi thi thể chẳng còn nguyên!

 

Nhớ ông Đính, nhớ ngôi nhà bà Thiện

Gái một con, chồng đi lính sang Lào

Bà ở vậy nuôi con khôn lớn

Chồng hy sinh mới hai chín tuổi đầu!

 

Và tôi nhớ lán ông Linh thầy Thiện ở

Hè đến rồi, nhiều em đã xuất dương

Quê Quảng Ngãi nên thầy về quê vợ

Có ngờ đâu bom Mỹ, chết trên đường!

 

Những nhà trọ thầy Quán, thầy Đồng, thầy Kính

Dẫu ngô khoai rau củ vẫn đậm đà

Từ ông Vệ, tôi và Hùng ra lính

Với mấy trò ở tận chiến trường xa…

 

Nửa thế kỷ nhớ người quay trở lại

Đường bê tông không lầy lội như xưa

Mắt cay cay lòng se se ái ngại

Những hồn thiêng non nước ở đâu giờ ?

Đức Thủy, tháng 5 năm 2015


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết