Friday, 06/12/2019 - 08:20|
Chào mừng bạn đến với Cổng thông tin điện tử trường Trung học phổ thông Trần Phú.
A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Tăng tương phản Giảm tương phản

XA TRƯỜNG

XA TRƯỜNG

(Thầy Lương Xuân Cung – GV dạy Toán giai đoạn 1962-1972)

 

Anh không viết bài thơ cả mười năm bên cửa sổ

Cho em anh quên tuổi nhỏ gọi nhau về

Trong ký ức thầm nuôi em khôn lớn

Anh muốn viết bài thơ trong ngõ xóm

Gọi tâm tình vui mái rạ bờ tre...

 

Đường ba năm trong kháng chiến đi về

Anh không nhớ đã mấy lần tiễn biệt

Và mấy lần anh viết những vần thơ

Như tình sâu nghĩa nặng tự bao giờ

Ai quên được những buổi ngày đến lớp

Lưng đeo vòng ngụy trang xanh

Màu xanh quê mẹ

Thấp thoáng vành mũ rơm óng ánh màu vàng nghệ

Giữa vùng chiêm trũng sâu

Ta đắp lũy bốn bề, ta đào hào bốn phía

Và bàn ghế quây tròn như đường hào trận địa

Bước chân dồn như đợi phút giao tranh.

 

Ai xa rồi mà nhớ mãi lòng anh

Quê ta đó bồn mùa mưa nắng dội

Em ở Lâm, Trung tới

Hay Thanh, Dũng vừa sang

Như quê em đồng ruộng trĩu lúa vàng

Hay Tùng, Châu, Ninh, Minh, Yên, Trấn

Đường đi về bom thù gieo mấy bận

Vẫn đôi bờ rào rạt chuyến đò qua

Vẫn xanh rờn mía lạc bãi phù sa

Và sông nước vẫn xuôi hòa biển rộng

Em đi đó dáng trời quê lồng lộng

Buổi hoàng hôn thấp thoáng bóng bờ đê

Nâng bước em đi nâng bước em về.

 

Ai đi đó nặng tình quê

Có nhớ chàng trai lên đường ra tiền tuyến

Súng chắc tay trong những giờ trực chiến

Nhuộm nắng ngàn mưa biển giữ quê hương

Giữ cả niềm tin và giữ trọn tình thương

Bước ngàn dặm trên đường ta bỗng nhớ

Lại hôm nay như quê ta đứng đó

Vẫn sớm chiều tắm gió Trường Sơn

Nuôi quê nghèo qua ấm lạnh từng cơn

Mỗi bước ra đi trăm việc hẹn chưa làm.

Ai xa rồi nhớ mãi

Những con trai con gái

Ngày đội bom thù chân rộn bước đồng quê

Đêm dưới ngọn đèn khuya ngồi mơ ước

Từ mảnh đất này có ai tính được

Hạt lúa củ khoai cũng nuôi lớn anh hùng

Sau lớp đất dày đang vạch những chiến công

Em nói đó quê ta nghèo

Năm hai vụ sợ chiêm khê mùa úng

Quê có nghèo nhưng em ơi hãy dũng

Bát gạo vơi tình Cách mạng vẫn đầy.

 

Xa nhau rồi ta nhớ mãi nơi đây

Như sữa mẹ ngọt những ngày thuở nhỏ

Anh viết bài thơ cả mười năm bên cửa sổ

Cho em anh quên tuổi nhỏ gọi nhau về

Một bài thơ trong xóm nhỏ nặng tình quê

Và em nhé ! Ta nhớ về Trần Phú.

 


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết